Thơ dự thi “Hướng về nguồn cội” TƯỞNG NHỚ ĐÀ QUỐC CÔNG MẠC NGỌC LIỄN

Thơ dự thi “Hướng về nguồn cội”

TƯỞNG NHỚ ĐÀ QUỐC CÔNG MẠC NGỌC LIỄN

 

  Nguyễn Quang Tình

 

Cứ mỗi năm vào ngày hai tháng bảy,

Dòng họ cháu, con lại tưởng nhớ cụ Đà.

Mang họ vua, tên gọi là Ngọc Liễn,

Hơn bốn trăm năm cuộc đời dâu, biển.

Cùng  bao nhiêu bão táp, can qua…

Đất Dị Nậu là nơi phát tích của ông, cha.

Chức Quốc công, phò mã vua nhà Mạc,

Công trạng lẫy lừng, kính vua, yêu nước.

Hai cha, con phò tá cả năm đời vua Mạc,

Từ Thăng Long rồi về đất Cao bằng.

Trong chiến đấu cụ mạnh mẽ, vô song,

Về đời thường cụ thương dân, thờ Phật.

Gia tài có bao nhiêu bạc, vàng, tiền tài, vật chất,

Cụ xây dựng đền, chùa và  cầu cống cho dân.

Mảnh đất Xứ Đoài là chỗ dựa tinh thần,

Cả cho Vua với dân cùng tồn tại.

Chùa Dị Nậu, Phổ Minh, Quán Linh Tiên, đền Lũng Dâu… sẽ còn lưu truyền mãi mãi!

Với thời gian và các thời đại sẽ đi qua,

Trong cuộc đời giúp Vua giữ vững được sơn hà.

Khi hấp hối còn dặn Vua chớ mời người Minh vào trong nước,

Đó là tội không có gì sánh được.

Lời di chúc nặng ân tình non nước.

Sáng mãi dấu son trong lịch sử ngàn đời!

Thời nhà Mạc vững biên cương phên dậu, núi đồi…

Không có ngoại xâm, mọi nhà yên vui no đủ,

Cho đến hôm nay thời gian tuy xưa cũ.

Hơn bốn trăm năm cũng đủ để đánh giá ghi công

Một thời đại các vua Nhà Mạc

Hơn thế kỷ  từ Thăng Long nối tiếp đến Cao Bằng

Bao dấu tích và lòng dân ghi nhớ

Lịch sử sáng dần, lịch sử sẽ ghi công…

 

      Hà Nội, mùa thu năm Nhâm Thìn -2012